Haizz ta nói khuya rầu, muốn tịnh rầu mà giang hồ ứ có chịu để cho cái tâm mình yên. Mà chắc cơ bản là vì mình còn sân si quá nên đụng đâu động đó thì phải!

Lẽ thường, cái gì vừa vừa phải phải thôi thì sẽ tốt; nhưng cứ làm quá lên là y như rằng sẽ có chuyện ngay. Trước giờ mình rất là “dị ứng” với những lời/người quá ngọt ngào. Đồng ý là lời ngon tiếng ngọt ai cũng muốn nghe, nhưng cứ quá đáng và với tần số liên tục, cộng với một (vài) cái gương mặt giả tạo nữa thì… làm ơn, tránh xa xa tui ra dùm cái!

Một câu thôi: thế gian này còn nhiều người mặt dày và la liếm thiệt! Hùm.

Haizz… Mình cũng thiệt là bịnh quá mà! Tự nhiên lại đi vơ lấy bực bội dzô người.

Advertisement